Tài trợ khủng bố

Tài trợ khủng bố đề cập đến các hoạt động cung cấp tài chính hoặc hỗ trợ tài chính cho các cá nhân khủng bố hoặc các nhóm khủng bố.[1] Một chính phủ duy trì một danh sách các tổ chức khủng bố thường cũng sẽ thông qua luật để ngăn ngừa việc rửa tiền để tài trợ các tổ chức khủng bố trên.

Luật chống rửa tiền và tài trợ khủng bố được áp dụng trên khắp thế giới. Tại Hoa Kỳ, Đạo luật Patriot đã được thông qua sau sự kiện 11 tháng 9, cho phép chính phủ nước này có quyền năng chống rửa tiền để giám sát các tổ chức tài chính. Đạo luật Yêu nước này đã tạo ra nhiều tranh cãi ở Hoa Kỳ kể từ khi ban hành. Hoa Kỳ cũng đã hợp tác với Liên Hợp Quốc và các nước khác để tạo ra Chương trình Theo dõi Tài chính Khủng bố.[2][3]

Tham khảo

  1. ^ “Financial Weapons of War by Tom C. W. Lin:: SSRN”. Truy cập 13 tháng 3 năm 2018.
  2. ^ “EU ups its fight against terrorist financing”. DW.COM.
  3. ^ “DGs - Migration and Home Affairs - What we do - ...Crisis & Terrorism - Terrorist Finance Tracking Programme”.

Đọc thêm

  • Adams, James. The Financing of Terror. Sevenoaks, Kent: New English Library, 1986.
  • American Foreign Policy Council. Confronting Terrorism Financing. Lanham, MD: University Press of America, 2005.
  • Biersteker, Thomas J., and Sue E. Eckert. Countering the Financing of Terrorism. London: Routledge, 2008.
  • Clarke, C.P. Terrorism, Inc.: The Financing of Terrorism, Insurgency, and Irregular Warfare. ABC-CLIO, 2015.
  • , Sean S., and David Gold. Terrornomics. Aldershot, England; Burlington, VT: Ashgate, 2007.
  • Ehrenfeld, Rachel. Funding Evil: How Terrorism Is Financed—and How to Stop It. Chicago: Bonus Books, 2003.
  • Freeman, Michael. Financing Terrorism Case Studies. Farnham: Ashgate, 2011.
  • Giraldo, Jeanne K., and Harold A. Trinkunas. Terrorism Financing and State Responses: A Comparative Perspective. Stanford, Calif: Stanford University Press, 2007.
  • Martin, Gus, and Harvey W. Kushner. The Sage Encyclopedia of Terrorism. Thousand Oaks, Calif: SAGE Publications, 2011.
  • Pieth, Mark. Financing Terrorism. Dordrecht: Kluwer Academic Publishers, 2002.
  • Schott, Paul Allan. Reference Guide to Anti-Money Laundering and Combating the Financing of Terrorism. Washington, D.C.: World Bank, 2006.
  • Vittori, Jodi. Terrorist Financing and Resourcing. New York, NY: Palgrave Macmillan, 2011.

Liên kết ngoài

Bitcoin

Bitcoin (ký hiệu: BTC, XBT, ) là một loại tiền mã hóa, được phát minh bởi Satoshi Nakamoto dưới dạng phần mềm mã nguồn mở từ năm 2009. Bitcoin có thể được trao đổi trực tiếp bằng thiết bị kết nối Internet mà không cần thông qua một tổ chức tài chính trung gian nào.

Bitcoin có cách hoạt động khác hẳn so với các loại tiền tệ điển hình: Không có một ngân hàng trung ương nào quản lý nó và hệ thống hoạt động dựa trên một giao thức mạng ngang hàng trên Internet. Sự cung ứng Bitcoin là tự động, hạn chế, được phân chia theo lịch trình định sẵn dựa trên các thuật toán. Bitcoin được cấp tới các máy tính "đào" Bitcoin để trả công cho việc xác minh giao dịch Bitcoin và ghi chúng vào cuốn sổ cái được phân tán trong mạng ngang hàng - được gọi là blockchain. Cuốn sổ cái này sử dụng Bitcoin là đơn vị kế toán. Mỗi bitcoin có thể được chia nhỏ tới 100 triệu đơn vị nhỏ hơn gọi là satoshi.

Phí giao dịch có thể áp dụng cho giao dịch mới tùy thuộc vào nguồn tài nguyên của mạng. Ngoài phí giao dịch, các thợ đào còn được trả công cho việc tạo ra các khối (block) chứa nhật ký giao dịch. Cứ mỗi 10 phút, một khối mới được tạo ra kèm theo một lượng Bitcoin được cấp phát. Số bitcoin được cấp cho mỗi khối phụ thuộc vào thời gian hoạt động của mạng lưới. Vào tháng 7 năm 2016, 12,5 bitcoin được cấp phát cho mỗi khối mới. Tốc độ lạm phát sẽ giảm một nửa còn 6,25 bitcoin vào khoảng tháng 5 năm 2020 và tiếp tục giảm một nửa sau mỗi chu kỳ 4 năm cho tới khi có tổng cộng 21 triệu Bitcoin được phát hành vào năm 2140. Ngoài việc đào Bitcoin, người dùng có thể có Bitcoin bằng cách trao đổi lấy Bitcoin khi bán tiền tệ, hàng hoá, hoặc dịch vụ khác.

Bitcoin là loại tiền mã hoá điển hình nhất, ra đời đầu tiên, và được sử dụng rộng rãi nhất trong thương mại điện tử. Các doanh nghiệp có xu hướng muốn thanh toán bằng Bitcoin để giảm thiểu chi phí. Đến tháng 7 năm 2018, lượng tiền cơ sở của Bitcoin được định giá hơn 109 tỷ đô la Mỹ - là loại tiền mã hóa có giá trị thị trường lớn nhất. Những biến động lớn trong giá trị của mỗi bitcoin đã tạo nên những lời chỉ trích về tính phù hợp kinh tế của Bitcoin như là một loại tiền tệ.Lưu ý rằng, thuật ngữ Bitcoin được viết hoa khi nhắc tới như một giao thức, phần mềm, hoặc cộng đồng và được viết thường khi được nhắc tới như một đơn vị tiền tệ.

Bộ Ngân khố Hoa Kỳ

Bộ Ngân khố Hoa Kỳ (tiếng Anh: Department of the Treasury song ở Việt Nam quen gọi là Bộ Tài chính Hoa Kỳ) là một bộ hành chính và ngân khố của chính phủ liên bang Hoa Kỳ. Nó được thiết lập bằng một đạo luật của Quốc hội Hoa Kỳ vào năm 1789 để quản lý tiền thu thuế của chính phủ. Bộ Ngân khố Hoa Kỳ do Bộ trưởng Ngân khố Hoa Kỳ, một thành viên trong nội các Hoa Kỳ, điều hành. Bộ Ngân khố Hoa Kỳ được xem là tương đương với các bộ tài chính trên thế giới.

Bộ trưởng Ngân khố Hoa Kỳ đầu tiên là Alexander Hamilton. Ông tuyên thệ nhậm chức vào ngày 11 tháng 9 năm 1789. Hamilton được tổng thống George Washington yêu cầu phục vụ sau khi yêu cầu Robert Morris. Morris từ chối lời yêu cầu và thay vào đó đã giới thiệu Hamilton. Hầu như Hamilton làm việc một mình để thảo ra hệ thống tài chính đầu tiên của quốc gia, và trong nhiều năm ông cũng còn là bộ mặt chính yếu trong chính phủ của tổng thống George Washington. Hình của ông có trên phía mặt phải của tờ giấy bạc 10 đô la Mỹ và hình của tòa nhà Bộ Ngân khố nằm trên mặt trái của tờ giấy bạc.

Ngoài bộ trưởng, một trong những viên chức Ngân khố nổi tiếng nhất là Thống đốc Ngân khố Hoa Kỳ, thu nhận và giữ tiền cho chính phủ Hoa Kỳ. Tất cả các tiền giấy hiện đại của Hoa Kỳ đều có chữ ký của bộ trưởng và thống đốc ngân khố.

Bộ Ngân khố in tất cả các loại tiền giấy và đúc tiền kim loại để lưu hành qua Cục Ấn loát Bộ Ngân khố (Bureau of Engraving and Printing, in tiền giấy, trái phiếu) và Cục Đúc tiền Kim loại Hoa Kỳ (United States Mint). Bộ Ngân khố cũng thu tất cả các loại thuế liên bang qua Sở thuế vụ Hoa Kỳ (Internal Revenue Service), và quản lý các giấy tờ liên quan đến công nợ của chính phủ Hoa Kỳ.

Bộ luật hình sự Việt Nam

Luật hình sự Việt Nam là luật đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm; bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, tổ chức.

Bộ luật hình sự này được xây dựng trên cơ sở kế thừa và phát huy những nguyên tắc, chế định pháp luật Hình sự của nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa, nhất là bộ luật Hình sự năm 1985, cũng như những bài học kinh nghiệm từ thực tiễn đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm trong nhiều thập kỷ qua của quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất

Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (viết tắt: CTVQ Ả Rập Thống nhất, tiếng Ả Rập: دولة الإمارات العربية المتحدة Dawlat al-Imārāt al-'Arabīyah al-Muttaḥidah, thường được gọi ngắn là UAE – viết tắt của tên tiếng Anh là United Arab Emirates) là một quốc gia ở Tây Á nằm về phía đông nam của bán đảo Ả Rập trên Vịnh Ba Tư, giáp với Ả Rập Xê Út ở phía đông và phía nam, đồng thời biên giới trên biển giáp với Qatar về phía tây và Iran về phía bắc. Chế độ quân chủ chuyên chế liên bang gồm bảy tiểu vương quốc gồm Abu Dhabi (đóng vai trò là thủ đô), Ajman, Dubai, Fujairah, Ras Al Khaimah, Sharjah và Umm Al Quwain. Ranh giới của chúng rất phức tạp, với nhiều vùng đất bên trong các tiểu vương quốc khác nhau. Mỗi tiểu vương quốc do một vị quân chủ chuyên chế cai trị; họ hình thành Hội đồng Tối cao Liên bang. Một trong các quân chủ được chọn làm tổng thống của liên bang. Năm 2013, dân số Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất là 9,2 triệu, trong đó 1,4 triệu người có quyền công dân và 7,8 triệu người là ngoại kiều.Sự chiếm đóng của con người tại UAE hiện tại bắt nguồn từ sự xuất hiện của những người hiện đại từ châu Phi cách đây khoảng 125.000 TCN thông qua các phát hiện tại Faya-1 ở Mleiha, Sharjah. Các địa điểm chôn cất có niên đại từ thời đồ đá mới và thời đại đồ đồng bao gồm địa điểm lâu đời nhất được biết đến là tại Jebel Buhais. Được biết đến như Magan cho người Sumer, khu vực này là nơi có nền văn hóa buôn bán thịnh vượng trong thời đại Umm Al Nar, giao dịch giữa Thung lũng Indus, Bahrain và Mesopotamia cũng như Iran, Bactria và Levant. Thời kỳ Wadi Suq tiếp theo và ba thời đại đồ sắt đã chứng kiến ​​sự xuất hiện của dân du mục cũng như sự phát triển của hệ thống trữ nước và thủy lợi hỗ trợ cho việc định cư của con người ở cả bờ biển và nội địa. Thời đại Hồi giáo của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất bắt nguồn từ việc trục xuất người Sasani và sau đó là trận Dibba. Lịch sử thương mại lâu đời của UAE đã dẫn đến sự xuất hiện của Julfar, ngày nay là tiểu vương quốc Ras Al Khaimah, là một trung tâm thương mại và hàng hải khu vực lớn trong khu vực. Sự thống trị vịnh Ba Tư bởi các thương nhân người Dubai đã dẫn đến xung đột với các cường quốc châu Âu, bao gồm cả người Bồ Đào Nha và người Anh.

Sau nhiều thập kỷ xung đột trên biển, các tiểu vương quốc ven biển được gọi là các quốc gia đình chiến với việc ký kết Hiệp ước hòa bình hàng hải vĩnh viễn với người Anh vào năm 1819 (được phê chuẩn vào năm 1853 và một lần nữa vào năm 1892), thành lập các quốc gia đình chiến là một khu vực bảo hộ của Anh. Việc này kết thúc sau khi Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất độc lập và thành lập vào ngày 2 tháng 12 năm 1971, ngay sau khi Anh rút khỏi hiệp ước. Sáu tiểu vương quốc gia nhập Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất vào năm 1971, tiểu vương quốc thứ bảy, Ras Al Khaimah, gia nhập liên đoàn vào ngày 10 tháng 2 năm 1972.Hồi giáo là tôn giáo chính thức và tiếng Ả Rập là ngôn ngữ chính thức của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất. Dự trữ dầu của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất lớn thứ bảy trên thế giới trong khi trữ lượng khí đốt tự nhiên của nó lớn thứ mười bảy thế giới. Sheikh Zayed, người cai trị Abu Dhabi và Tổng thống đầu tiên của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, giám sát sự phát triển của quốc gia và thúc đẩy doanh thu từ dầu mỏ vào y tế, giáo dục và cơ sở hạ tầng. Nền kinh tế của ác Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất đa dạng nhất trong Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh, trong khi thành phố đông dân nhất Dubai là một thành phố toàn cầu quan trọng và là trung tâm thương mại hàng không và hàng hải quốc tế. Tuy nhiên, đất nước này phụ thuộc ít hơn vào dầu khí so với những năm trước và tập trung vào du lịch và kinh doanh. Chính phủ UAE không đánh thuế thu nhập mặc dù có một hệ thống thuế doanh nghiệp và thuế giá trị gia tăng được ban hành vào năm 2018 ở mức 5%.Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất bị chỉ trích do thành tích nhân quyền của họ, bao gồm diễn giải cụ thể Luật Hồi giáo Sharia trong hệ thống pháp lý. Vị thế quốc tế của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất đang gia tăng, khiến một số nhà phân tích nhận định rằng đây là một cường quốc khu vực và cường quốc bậc trung. Đây là thành viên của Liên Hợp Quốc, Liên đoàn Ả Rập, Tổ chức Hợp tác Hồi giáo, OPEC, Phong trào không liên kết và Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC).

Công ước liên Mỹ chống khủng bố

.

Công ước liên Mỹ chống khủng bố (tiếng Anh: Inter-American Convention Against Terrorism) đã được các nước thành viên của Tổ chức các Quốc gia Châu Mỹ chấp thuận trong kỳ "Đại hội" của Tổ chức này ở thành phố Bridgetown, Barbados ngày 3.6.2002. Công ước này được thương lượng theo sự ủy nhiệm của các Bộ trưởng Ngoại giao của "Tổ chức các quốc gia châu Mỹ", ngay sau cuộc tấn công khủng bố của sự kiện 11 tháng 9 ở Hoa Kỳ, phản ánh sự cam kết tăng cường hợp tác trong cuộc chiến chống khủng bố khắp châu Mỹ.

Tóm lại, Công ước này nhằm:

Cải thiện việc hợp tác toàn khu vực trong cuộc chiến chống khủng bố, do đó gia tăng an ninh ở bán cầu này.

Thúc đẩy các bên tham gia vào nỗ lực ký kết và phê chuẩn các văn kiện của Liên Hợp Quốc liên quan đến chống khủng bố (một yếu tố quan trọng trong Nghị quyết 1373 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc).

Thúc đẩy các bên sử dụng các khuyến nghị của các "Lực lượng đặc nhiệm hành động tài chính" và các đơn vị chuyên ngành khác như đường hướng trong việc quyết định các biện pháp phòng, chống và loại trừ việc tài trợ khủng bố.

Khước từ cung cấp nơi trú ẩn an toàn cho các người kẻ bị tình nghi là quân khủng bố - dù họ là người xin tỵ nạn hay người xin nương náu – và khước từ việc các kẻ bị tình nghi là khủng bố sử dụng (lý do) ngoại lệ «tội phạm chính trị» để tránh bị dẫn độ hoặc cung cấp trợ giúp pháp lý hỗ tương.

Đưa cả các tội phạm tài chính (ví dụ tội rửa tiền) vào loại hành vi khủng bố được ghi trong các văn kiện chống khủng bố liên quan của Liên Hiệp Quốc và các quy định khác của Công ước chống tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia của Liên Hiệp Quốc. Công ước của "Tổ chức các quốc gia châu Mỹ" do đó chi tiết hóa nhiều công cụ pháp lý đã chứng minh là có hiệu quả chống lại tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia trong những năm gần đây để sử dụng trong khu vực

Tăng cường hợp tác trong một số lĩnh vực, bao gồm: trao đổi thông tin về các biện pháp kiểm soát biên giới và các hành động thực thi pháp luật; chỉ định một điểm tiếp xúc duy nhất của quốc gia để liên lạc với các quốc gia khác và các cơ quan liên quan; trao đổi kinh nghiệm và đào tạo, hỗ trợ kỹ thuật; và trợ giúp pháp lý hỗ tương.

Thể hiện tình đoàn kết khu vực trong cuộc chiến chống khủng bố.

Tạo điều kiện cho việc thực hiện một số nhiệm vụ trong Nghị quyết 1373 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc và mở rộng khả năng các nước ký kết để hành động theo một số các khuyến nghị được đưa ra trong Nghị quyết trên.Tới năm 2007, đã có 33 nước ký kết Công ước này và 22 nước đã phê chuẩn.

Việc giám sát Công ước này là nhiệm vụ của Ủy ban liên Mỹ chống khủng bố của "Tổ chức các quốc gia châu Mỹ".

Khủng hoảng ngoại giao Qatar 2017

Tháng 6 năm 2017, một số quốc gia do Ả Rập Xê Út dẫn đầu đã cắt đứt mối quan hệ ngoại giao với Qatar. Các quốc gia khác cắt đứt mối quan hệ bao gồm Bahrain, Ai Cập, Yemen (Chính phủ do Hadi lãnh đạo), Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, Libya (Hạ viện và Chính phủ Hòa hợp Quốc gia), và Maldives. Họ không chỉ đình chỉ quan hệ ngoại giao với Qatar mà còn dừng tất cả các tuyến giao thông bằng đường bộ, đường biển và hàng không. Các quốc gia này, ngoại trừ Ai Cập, quốc gia có 250 ngàn người làm việc ở đó, ra lệnh công dân mình rời khỏi Qatar. Jordan cũng giảm quan hệ với Qatar.Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Iran kêu gọi đối thoại để giải quyết cuộc khủng hoảng. Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump chỉ trích Qatar và cho là mình đã góp phần đưa đến quyết định này. Các quốc gia khác, như Pakistan, tuy là một nước Shia, nhưng lại là đồng minh của Saudi vẫn giữ trung lập.

Le Chiffre

Le Chiffre (tiếng Pháp: [lə ʃifʁ], biệt hiệu "The Cypher" hoặc "The Number") là một nhân vật hư cấu xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết đầu tiên về James Bond của Ian Fleming mang tên Casino Royale (1953). Trên màn ảnh, Le Chiffre lần lượt được thủ vai bởi Peter Lorre trong bản chuyển thể truyền hình năm 1954 cho sê-ri truyền hình Climax! của CBS, bởi Orson Welles trong bản giả mạo năm 1967 từ nguyên tác và loạt phim điện ảnh Bond; và bởi Mads Mikkelsen trong bản điện ảnh năm 2006 chuyển thể từ tiểu thuyết của Fleming. Fleming sáng tác nhân vật dựa trên nhà huyền bí học Aleister Crowley.

Muammar al-Gaddafi

Muammar Abu Minyar al-Gaddafi1 (tiếng Ả Rập: معمر القذافي‎ audio Mu‘ammar al-Qaḏāfī; cũng được gọi đơn giản là Đại tá Gaddafi; 7 tháng 6 năm 1942 - 20 tháng 10 năm 2011) là nhà lãnh đạo trên thực tế của Libya từ một cuộc đảo chính lật đổ vua Libya năm 1969 đến khi chính quyền của ông bị lật đổ vào năm 2011. Gaddafi còn tự gọi mình là "Vua của các vị vua châu Phi" và "lãnh tụ của chủ nghĩa Hồi giáo".Từ năm 1972, khi Gaddafi thôi giữ chức thủ tướng, ông đã được gán các danh hiệu "Người hướng dẫn cuộc Cách mạng Vĩ đại tháng 9 đầu tiên của Đại dân quốc Nhân dân Xã hội chủ nghĩa Ảrập Libya" hay "Lãnh đạo và Người hướng dẫn Anh em của cuộc Cách mạng" trong các văn kiện của nhà nước và báo chí chính thức của Libya. Nhưng một vài báo đài quốc tế vẫn gọi ông là "Tổng thống Gaddafi".Sau cái chết của Omar Bongo của Gabon ngày 8 tháng 6 năm 2009, ông trở thành nhà lãnh đạo (ngoài các quốc vương) có thời gian giữ chức lâu thứ ba của mọi quốc gia hiện tại. Ông cũng là nhà lãnh đạo có thời gian phục vụ lâu nhất ở Libya từ thời Ali Pasha Al Karamanli, người cầm quyền từ 1754 đến 1795. Trong giai đoạn cầm quyền của mình, Gaddafi bị các nước phương Tây và những người phản đối ông cáo buộc là một nhà độc tài tàn nhẫn và là nhà tài trợ cho các nhóm khủng bố trên toàn cầu (trong đó có tổ chức "Tháng 9 Đen" gây ra vụ thảm sát Munich tại Olympics mùa hè năm 1972 ), ông ta cũng là kẻ chủ mưu trong vụ đánh bom khủng bố chiếc máy bay trên bầu trời Lockerbie của Scotland làm 270 người thiệt mạng (trong đó đa số là người Mỹ) vào năm 1988 . Ngoài ra, Gaddafi cũng là người đã hỗ trợ nhiều nhất về tài chính và quân sự cho chế độ độc tài của Idi Amin ở Uganda , một chế độ tàn bạo bậc nhất trong lịch sử thế giới hiện đại . Ở chiều ngược lại, những người ủng hộ Gaddafi ca ngợi các kế hoạch của ông đã hiện đại hóa đất nước, đem lại sự phát triển kinh tế và cung cấp mức phúc lợi tốt cho người dân Libya (người dân được hưởng y tế, giáo dục và dùng điện miễn phí, nông dân được phát nông cụ miễn phí, mỗi bà mẹ khi sinh nở được nhà nước tặng 5.000 USD), cũng như ông đã viện trợ những khoản tiền lớn cho các nước châu Phi trong cuộc chiến chống nghèo đóiNăm 2011, khi các cuộc biểu tình của người dân chống lại nạn tham nhũng và thất nghiệp lan rộng ở miền đông Libya, Gaddafi đã trấn áp những người biểu tình và các nhóm vũ trang nổi dậy khiến cho xung đột dần dần leo thang thành một cuộc nội chiến. Gaddafi bị lật đổ sau cuộc can thiệp quân sự của các nước NATO nhằm hỗ trợ phe nổi dậy, ông ta đã bị quân nổi dậy bắt giữ và giết hại vào ngày 20 tháng 10 năm 2011.

Qatar

Qatar (phiên âm tiếng Việt: Ca-ta; tiếng Ả Rập: قطر, chuyển ngữ Qatar, tên chính thức là Nhà nước Qatar (Tiếng Ả Rập: دولة قطر, chuyển ngữ: Dawlat Qatar), là một quốc gia có chủ quyền tại Tây Á, nằm trên bán đảo nhỏ Qatar thuộc duyên hải đông bắc của bán đảo Ả Rập. Qatar chỉ có biên giới trên bộ với Ả Rập Xê Út về phía nam, vịnh Ba Tư bao quanh phần còn lại của quốc gia. Một eo biển thuộc vịnh Ba Tư chia tách Qatar khỏi đảo quốc láng giềng Bahrain, ngoài ra đất nước này còn có biên giới hàng hải với Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất và Iran.

Gia tộc Thani cai trị Qatar từ đầu thế kỷ XIX. Sheikh Jassim bin Mohammed Al Thani là người khai quốc của Nhà nước Qatar kể từ khi ông ký hiệp ước với người Anh vào năm 1868 công nhận vị thế riêng biệt của mình. Sau thời gian nằm dưới quyền cai trị của Ottoman, Qatar trở thành một lãnh thổ bảo hộ thuộc Anh vào đầu thế kỷ XX cho đến khi giành độc lập vào năm 1971. Qatar theo chế độ quân chủ thế tập, và nguyên thủ quốc gia lấy hiệu là emir. Có tranh luận về việc Qatar là một quốc gia quân chủ lập hiến hay quân chủ chuyên chế. Năm 2003, hiến pháp đã được chấp thuận áp đảo trong một cuộc trưng cầu dân ý, với gần 98% ủng hộ.

Đầu năm 2017, tổng dân số của Qatar là 2,6 triệu người: 313.000 công dân Qatar và 2,3 triệu người nước ngoài. Hồi giáo là tôn giáo chính thức của Qatar. Đất nước có thu nhập bình quân đầu người cao nhất thế giới. Qatar được Liên Hợp Quốc xếp hạng là quốc gia có sự phát triển con người rất cao và được coi là quốc gia Ả Rập tiên tiến nhất để phát triển con người.

Qatar có nền kinh tế thu nhập cao và là một quốc gia phát triển, dựa trên cơ sở có trữ lượng khí đốt thiên nhiên lớn thứ ba thế giới và tài nguyên dầu mỏ. Qatar có chỉ số thu nhập bình quân cao hàng đầu thế giới, được phân loại là quốc gia có chỉ số phát triển con người rất cao và là quốc gia tiến bộ nhất trong thế giới Ả Rập về phát triển con người. Trong thế kỷ 21, Qatar là một thế lực đáng kể trong thế giới Ả Rập, nước này ủng hộ một số tổ chức khởi nghĩa trong Mùa xuân Ả Rập về tài chính cũng như thông qua tổ chức truyền thông toàn cầu Al Jazeera của họ. Dù là quốc gia có quy mô nhỏ, song ảnh hưởng của Qatar trên thế giới không tương ứng như vậy, và nước này được xác định là một cường quốc bậc trung. Qatar hiện đang là đối tượng của lệnh cấm vận ngoại giao và kinh tế của Ả Rập Xê Út, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), Bahrain và Ai Cập, bắt đầu vào tháng 6 năm 2017. Ả Rập Xê Út cũng đã đề xuất xây dựng kênh đào Salwa, sẽ chạy dọc biên giới Ả Rập-Qatar, biến Qatar thành một hòn đảo.

Qatar sẽ đăng cai Giải bóng đá vô địch thế giới 2022 và là quốc gia Ả Rập đầu tiên tổ chức giải đấu này.

Rửa tiền

Rửa tiền (tiếng Anh: money laundering) là hành vi của cá nhân hay tổ chức tìm cách chuyển đổi các khoản lợi nhuận hoặc tài sản khác có được từ hành vi phạm tội hoặc tham nhũng trở thành các tài sản được coi là "hợp pháp".Các tổ chức tội phạm và cá nhân tham nhũng luôn có nhu cầu che giấu nguồn gốc của khoản tiền thu được từ những hoạt động bất hợp pháp mà không gây nghi ngờ cho các cơ quan thực thi pháp luật. Do vậy cần có thời gian và nỗ lực đáng kể để tạo ra những chiến lược cho phép sử dụng an toàn những khoản tiền thu được mà không bị nghi ngờ. Thực hiện các chiến lược như vậy thường được gọi là rửa tiền. Sau khi đã rửa tiền/"làm sạch" nó, tiền có thể được sử dụng trong nền kinh tế chủ đạo để tích lũy tài sản, chẳng hạn như mua lại bất động sản, hoặc dùng cho chi tiêu khác. Các cơ quan thực thi pháp luật của nhiều quốc gia đã thiết lập các hệ thống phức tạp để phát hiện các giao dịch hoặc hoạt động đáng ngờ và nhiều quốc gia đã thiết lập các tổ chức quốc tế để hỗ trợ lẫn nhau trong những nỗ lực này.

Trong một số hệ thống và quy phạm pháp luật, thuật ngữ "rửa tiền" đã được kết hợp với các hình thức tội phạm tài chính và kinh doanh khác và đôi khi được sử dụng theo nghĩa rộng rãi hơn bao gồm việc lạm dụng hệ thống tài chính (bao gồm các công cụ như chứng khoán, tiền mã hóa, thẻ tín dụng, và tiền giấy truyền thống), bao gồm cả tài trợ khủng bố và trốn tránh các biện pháp trừng phạt quốc tế. Hầu hết các luật chống rửa tiền đều kết hợp chống rửa tiền (tập trung vào nguồn của tiền) với việc chống tài trợ khủng bố (tập trung vào đích đến của tiền) khi quản lý hệ thống tài chính.Một số quốc gia xử lý việc che giấu các nguồn tiền cũng như cấu thành tội rửa tiền, cho dù đó là cố ý hoặc bằng cách chỉ sử dụng các hệ thống tài chính hoặc dịch vụ tài chính mà không thể xác định hoặc theo dõi các nguồn hoặc đích đến của tiền. Các nước khác xác định việc rửa tiền theo cách để bao gồm tiền có được từ các hoạt động có thể là một hoạt động tội phạm ở nước đó, ngay cả khi hoạt động đó là hợp pháp nếu hành vi thực tế xảy ra.

Sòng bạc hoàng gia

Sòng bạc hoàng gia (tựa gốc tiếng Anh: Casino Royale) là phim điện ảnh đề tài gián điệp của vương quốc Anh công chiếu năm 2006, phần thứ 21 trong loạt phim điện ảnh James Bond của Eon Productions và bản chuyển thể màn ảnh thứ ba từ cuốn tiểu thuyết cùng tên năm 1963 của nhà văn Ian Fleming. Phim do Martin Campbell đạo diễn với phần kịch bản do đội ngũ biên kịch gồm Neal Purvis và Robert Wade cùng Paul Haggis chắp bút. Đây là phim điện ảnh đầu tiên có sự tham gia của nam diễn viên Daniel Craig trong vai điệp viên MI6 hư cấu James Bond. Tác phẩm do Eon Productions chịu trách nhiệm sản xuất cho Metro-Goldwyn-Mayer và Columbia Pictures, đánh dấu phim Bond đầu tiên do Eon hợp tác sản xuất với một xưởng phim thứ hai. Sau Die Another Day, Eon Productions quyết định khởi động lại loạt phim, cho phép họ thể hiện một nhân vật Bond ít kinh nghiệm và dễ tổn thương hơn.Sòng bạc hoàng gia lấy bối cảnh vào những năm đầu sự nghiệp của Bond ở vị trí đặc vụ 007, khi anh vừa nhận quyền được giết của mình. Nội dung phim kể về Bond trong một nhiệm vụ làm phá sản nhà tài trợ khủng bố Le Chiffre tại một giải đấu poker đánh cược lớn; Bond cũng rơi vào mối tình với Vesper Lynd, một nhân viên ngân quỹ được giao công việc cung cấp số tiền mà Bond cần cho giải đấu. Bộ phim khởi động một tiểu phần sẽ tiếp diễn trong Định mức khuây khỏa (2008).

Quá trình tuyển vai liên quan đến chiến dịch tìm kiếm mở rộng một nam diễn viên mới để kế nhiệm vai James Bond của Pierce Brosnan; lựa chọn cuối cùng là Craig được công bố vào tháng 10 năm 2005, dấy lên nhiều tranh cãi đáng chú ý. Địa điểm quay phim diễn ra tại Cộng hòa Séc, Bahamas, Ý và Anh Quốc với những cảnh dựng nội thất tại Barrandov Studios và Pinewood Studios.

Sòng bạc hoàng gia ra mắt tại Odeon Leicester Square vào ngày 14 tháng 11 năm 2006, đồng thời khởi chiếu tại Việt Nam vào ngày 29 tháng 12 năm 2006. Bộ phim nhận được đa số phản hồi tích cực với những nhận xét nhấn mạnh sự cách tân nhân vật của Craig và sự khởi đầu của phim từ ngụ ý của những phim Bond trước. Tác phẩm đã thu về 600 triệu USD toàn cầu và trở thành phim điện ảnh James Bond có doanh thu cao nhất cho đến thời điểm trước khi Tử địa Skyfall ra rạp vào năm 2012.

Tan băng Cuba–Hoa Kỳ

Tan băng Cuba (tiếng Anh: Cuban Thaw, tiếng Tây Ban Nha: deshielo Cubano) là sự nồng ấm lên trong quan hệ Cuba – Hoa Kỳ bắt đầu vào tháng 12 năm 2014, kết thúc một giai đoạn 54 năm thù địch giữa hai quốc gia. Vào tháng 3 năm 2016, Barack Obama trở thành Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đến thăm Cuba kể từ năm 1928.

Ngày 17 tháng 12 năm 2014, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Chủ tịch Cuba Raúl Castro tuyên bố khởi đầu của một quá trình bình thường hóa quan hệ giữa Cuba và Hoa Kỳ. Các thỏa thuận bình thường hóa đã bí mật đàm phán trong tháng trước, tạo điều kiện của Giáo hoàng Phanxicô và phần lớn được tổ chức bởi Chính phủ Canada. Cuộc họp đã được tổ chức tại cả Canada và thành phố Vatican. Thỏa thuận này bao gồm việc dỡ bỏ một số hạn chế đi Mỹ, ít hạn chế hơn về kiều hối, tiếp cận hệ thống ngân hàng Mỹ với hệ thống tài chính của Cuba, và việc mở lại đại sứ quán Mỹ ở thủ đô Havana và Đại sứ quán Cuba tại Washington DC, cả hai đóng cửa 1961 sau sự tan rã của quan hệ ngoại giao do kết quả của liên minh chặt chẽ của Cuba với Liên Xô.

Vào ngày 14 tháng 4 năm 2015, chính quyền Obama thông báo rằng Cuba sẽ được gỡ bỏ khỏi danh sách các quốc gia tài trợ cho khủng bố. Hạ viện và Thượng viện Hoa Kỳ có 45 ngày, kể từ 14 tháng 4 năm 2015 để xem xét và có thể ngăn chặn hành động này, nhưng điều này đã không xảy ra, và vào ngày 29 tháng 5 năm 2015, 45 ngày mất hiệu lực, do đó chính thức loại bỏ Cuba khỏi danh sách các nhà tài trợ chủ nghĩa khủng bố của Hoa Kỳ. Điều này đánh dấu một sự rời xa hơn nữa của Hoa Kỳ từ xung đột chiến tranh Lạnh và căng thẳng của quốc gia này về quan hệ Cuba-Hoa Kỳ. Ngày 20 tháng 7 năm 2015, các "khu vực quyền lợi" Cuba và Mỹ ở Washington và Havana đã được nâng cấp lên thành các đại sứ quán.

Tổng thống Hoa Kỳ Obama đã đến Cuba trong một chuyến thăm kéo dcaif 3 ngày vào ngày 20 tháng 3 năm 2016, Obama đã dẫn đầu một phái đoàn gồm 800 đến 1200 người bao gồm các nhà kinh doanh và các lãnh đạo nghị viện đã giúp đỡ tiến trình bình thường hóa năm 2014.

Obama là tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên thăm Cuba kể từ Calvin Coolidge năm 1928.

Việt Nam Canh tân Cách mạng Đảng

Đảng Việt Tân hoặc Việt Nam Canh tân Cách mạng Đảng (tiếng Anh: Vietnam Reform Revolutionary Party, VRRP) là một tổ chức chính trị được thành lập bởi một nhóm người Mỹ gốc Việt tại San Jose, California năm 1982 với mục đích đấu tranh lật đổ chế độ Cộng sản tại Việt Nam và canh tân đất nước. Tiền thân của Đảng Việt Tân là Mặt Trận Quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam do Hoàng Cơ Minh, chuẩn tướng hải quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa thành lập vào năm 1980 (hay còn gọi là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh). Năm 2004, Mặt trận tuyên bố giải tán, tái tổ chức thành Việt Tân và tuyên bố sẽ thực hiện "những hoạt động đấu tranh thích hợp với tình thế mới". Tổ chức Việt Tân tuyên bố có những thành viên hoạt động công khai trong nước Việt Nam. Tuy có tên là "Đảng" Việt Tân nhưng thực ra tổ chức này hoạt động tại Mỹ như một hội đoàn theo quy chế "unincorporated association” (hội đoàn không đăng ký pháp nhân).

Ngôn ngữ khác

This page is based on a Wikipedia article written by authors (here).
Text is available under the CC BY-SA 3.0 license; additional terms may apply.
Images, videos and audio are available under their respective licenses.