Pripyat, Ukraina

Prypiat (tiếng Ukraina: При́п'ять, Pryp’yat’; tiếng Nga: При́пять, Pripyat’), hay Pripyat’, là một thành phố bị bỏ hoang ở khu vực xa lánh ở phía bắc Ukraina, Kiev Oblast, gần biên giới với Belarus. Thành phố được lập năm 1970 để cung cấp nơi ở cho công nhân nhà máy điện nguyên tử Chernobyl, và đã bị bỏ hoang năm 1986 sau thảm họa Chernobyl. Dân số trước khi xảy ra tai họa hạt nhân là 50.000 người..

Pripyat panorama 2009-001
Toàn cảnh Pripyat vào tháng 5 năm 2009.
Chernobylpowerplantradioactivity
Nhà máy điện Chernobyl

Không giống như các thành phố có tầm quan trọng quân sự khác bị hạn chế ra vào, việc ra vào Prypiat không bị hạn chế trước thời điểm xảy ra thảm họa. Trước thời điểm thảm họa Chernobyl, các nhà máy điện hạt nhân được Liên Xô xem là an toàn hơn các loại nhà máy điện khác. Ban đầu, nhà máy điện nguyên tử dự kiến xây cách thủ đô Kiev 25 km nhưng Viện hàn lâm khoa học Ukraina đã nêu lên các lo ngại việc vị trí này quá gần thành phố, do đó vị trí xây nhà máy, cùng với việc xây dựng thành phố Pripyat,[2] được chọn ở địa điểm như hiện nay, cách Kiev khoảng 100 km. Sau thảm họa hạt nhân, thành phố Pripyat bị di tản trong hai ngày.

Prypiat
При́п'ять (tiếng Ukraina) При́пять (tiếng Nga)
Prypiat c. 2006
Hình nền trời của Prypiat
Prypiat trên bản đồ Thế giới
Prypiat
Prypiat
Tọa độ: 51°24′20″B 30°03′25″Đ / 51,40556°B 30,05694°Đ
Quốc gia
Oblast
Raion
Ukraina
Kiev Oblast
(Chernobyl Exclusion Zone)
Thành lập1970
Tư cách thành phố1980
Đặt tên theoSông Pripyat
Dân số (Trước thảm họa Chernobyl)
 • Tổng cộng50.000
Múi giờEET (UTC+2)
 • Mùa hè (DST)EEST (UTC)
Mã bưu chínhkhông
Mã điện thoại+380 4499[1]
Trang webhttp://pripyat.com/en/

Tham khảo

  1. ^ [1]
  2. ^ History of the Pripyat city creation
A Good Day to Die Hard

A Good Day to Die Hard hay Die Hard 5 là một bộ phim điện ảnh hành động giật gân của Mỹ do John Moore đạo diễn và Skip Woods viết kịch bản. Đây là phần phim thứ năm của loạt phim Die Hard, với sự tham gia của ngôi sao Bruce Willis vào vai chính John McClane. Nội dung phim xoay quanh việc McClane đến Moscow, Nga để tìm con trai mình và phát hiện ra con trai mình đang hoạt động cho CIA và bị dính líu vào một âm mưu khủng bố. Cùng với Willis, phim còn có sự tham gia diễn xuất của Jai Courtney, Cole Hauser, Yuliya Snigir và Sebastian Koch.

Các cuộc đàm phán xoay quanh kế hoạch thực hiện phần phim thứ năm của loạt phim Die Hard được bắt đầu từ trước khi phần phim thứ tư Live Free or Die Hard được công chiếu, khi Willis khẳng định rằng Live Free or Die Hard chưa phải là phần cuối cùng của loạt phim. Dù vậy, quá trình tiền kỳ phải mãi đến tháng 9 năm 2011 mới được bắt đầu, khi John Moore được chính thức xác nhận sẽ ngồi ghế đạo diễn. Công tác quay phim được bắt đầu từ tháng 4 năm 2012, chủ yếu ở Budapest, Hungary.

Chernobyl

Chernobyl (tiếng Ukraina: Chornobyl Чорнобиль, tiếng Nga Chernobyl Чернобыль) là một thị trấn trực thuộc huyện Ivankiv tỉnh Kiev ở miền bắc Ukraina gần Belarus. Đây là một một trung tâm thương mại và truyền thông trong thế kỷ 19. Thị trấn cách 14,5 km về phía đông nam nhà máy hạt nhân Chernobyl, được biết sau thảm họa Chernobyl.

MiG-29 Fulcrum (trò chơi điện tử 1998)

Để biết thêm về phiên bản tiền nhiệm năm 1990, xem thêm MiG-29 Fulcrum (trò chơi điện tử 1990)MiG-29 Fulcrum (tạm dịch: MiG-29 Điểm Tựa) là trò chơi máy tính thuộc thể loại mô phỏng máy bay chiến đấu do hãng NovaLogic đồng phát triển và phát hành vào tháng 9 năm 1998. Trò chơi sử dụng cùng engine như trong tựa game F-16 Multirole Fighter (Máy bay chiến đấu đa năng F-16).

MiG-29 Fulcrum là tên gọi của loại máy bay phản lực quân sự rất hữu hiệu, là sản phẩm công nghệ cao của hàng không Nga. Khi thiết kế trò chơi này, để đảm bảo tính xác thực trong quá trình điều khiển và mô phỏng máy bay, hãng sản xuất đã nhờ một phi công người Nga là Yuri Prikhodco cố vấn về kỹ thuật và thử nghiệm.

Ngoài việc tương tác với MiG-29 Fulcrum, hãng sản xuất còn cho phép người chơi điều khiển thêm F-22, F-16 và một số loại máy bay khác.

Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl

Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl (tiếng Ukraina: Чорнобильська атомна електростанція, tiếng Nga: Чернобыльская АЭС) là một nhà máy điện hạt nhân đã ngừng hoạt động ở thành phố Pripyat, Ukraine, 14,5 km (9,0 mi) về phía tây bắc Chernobyl, 16 km (9,9 mi) từ biên giới Ukraina–Belarus, và khoảng 110 km (68 mi) phía bắc Kiev. Lò phản ứng số 4 là nguyên nhân gây ra thảm họa Chernobyl năm 1986 và giờ nhà máy điện nằm bên trong Khu cách ly Chernobyl.

Nhà máy điện này sẽ được dọn dẹp vào năm 2065. Vào ngày 3 tháng 1, 2010, một luật Ukraina quy định chương trình này sẽ được thực hiện.

Pripyat

Pripyat hay Pripet, Pripiat, Prypiat, Prypyat có thể là

Pripyat, Ukraina, tên một thành phố bị bỏ hoang ở miền Bắc Ukraina, gần nhà máy điện hạt nhân Chernobyl

Sông Pripyat, một con sông chảy qua Ukraina và Belarus, trong đó có thành phố cùng tên và nhà máy điện Chernobyl

Một tên gọi khác của đầm lầy Pinsk hay đầm lầy Pripet

Sông Pripyat

Sông Pripyat hay Prypiat (tiếng Ukraina: Прип’ять, phát âm [ˈprɪpjɑtʲ]; tiếng Belarus: Прыпяць, Prypiać, [ˈprɨpʲatsʲ]; tiếng Ba Lan: Prypeć, [ˈprɨpɛtɕ]; tiếng Nga: Припять, [ˈprʲipʲɪtʲ]) là một dòng sông ở Đông Âu với chiều dài xấp xỉ 775 km (482 mi). Nó chảy qua lãnh thổ các nước Ukraina và Belarus rồi đổ vào sông Dniepr tại vị trí của Hồ Kiev.

Một đoạn sông Pripyat chảy qua vùng cấm Chernobyl, nơi xảy ra thảm họa rò rỉ hạt nhân của nhà máy điện cùng tên vào thập niên 1980. Chính vì vậy, hiện nay dòng sông vẫn còn bị ô nhiễm bởi các nuclide phóng xạ. Thành phố Pripyat, Ukraina (dân số 45.000 người) đã bị bỏ hoang sau thảm họa Chernobyl.

Thảm họa Chernobyl

Thảm hoạ Chernobyl là một vụ tại nạn hạt nhân xảy ra vào ngày 26 tháng 4 năm 1986 khi nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ở Pripyat, Ukraina (khi ấy còn là một phần của Liên bang Xô viết) bị nổ. Đây được coi là vụ tai nạn hạt nhân trầm trọng nhất trong lịch sử năng lượng hạt nhân. Do không có tường chắn, đám mây bụi phóng xạ tung lên từ nhà máy lan rộng ra nhiều vùng phía tây Liên bang Xô viết, Đông và Tây Âu, Scandinavie, Anh quốc, và đông Hoa Kỳ. Nhiều vùng rộng lớn thuộc Ukraina, Belarus và Nga bị ô nhiễm nghiêm trọng, dẫn tới việc phải sơ tán và tái định cư cho hơn 336.000 người. Khoảng 60% đám mây phóng xạ đã rơi xuống Belarus. Theo bản báo cáo năm 2006 của TORCH, một nửa lượng phóng xạ đã rơi xuống bên ngoài lãnh thổ ba nước cộng hoà Xô viết Thảm hoạ này phát ra lượng phóng xạ lớn gấp bốn trăm lần so với quả bom nguyên tử được ném xuống Hiroshima.

Vụ tai nạn làm dấy lên những lo ngại về sự an toàn trong ngành công nghiệp năng lượng hạt nhân Xô viết, làm đình trệ sự phát triển của ngành này trong nhiều năm, đồng thời buộc chính phủ Xô viết phải công bố một số thông tin. Các quốc gia: Nga, Ukraina, Belarus, ngày nay là các quốc gia độc lập, đã phải chịu chi phí cho nhiều chiến dịch khử độc và chăm sóc sức khoẻ cho những người bị ảnh hưởng từ vụ Chernobyl. Rất khó để kiểm kê chính xác số người đã thiệt mạng trong tai nạn này, bởi vì sự che đậy thông tin thời Xô viết gây khó khăn cho việc truy ra những nạn nhân. Danh sách này không đầy đủ, và chính quyền Xô viết sau đó đã cấm các bác sĩ được ghi chữ "phóng xạ" trong giấy chứng tử . Tuy nhiên, đa số những căn bệnh nguy hiểm về lâu dài có thể dự đoán trước như ung thư, trên thực tế vẫn chưa xảy ra, và sẽ rất khó để gắn nó có nguyên nhân trực tiếp với vụ tai nạn. Những ước tính và những con số đưa ra khác nhau rất xa. Một bản báo cáo năm 2005 do Hội nghị Chernobyl, dưới quyền lãnh đạo của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), đưa ra cho rằng có 56 người chết ngay lập tức; 47 công nhân và 9 trẻ em vì ung thư tuyến giáp, và ước tính rằng có khoảng 9.000 người, trong số gần 6.6 triệu, cuối cùng sẽ chết vì một loại bệnh ung thư nào đó. Riêng tổ chức Hoà bình xanh ước tính tổng số người chết là 93.000, nhưng đã ghi trong bản báo cáo của họ rằng "Những con số được đưa ra gần đây nhất cho thấy rằng chỉ riêng ở Belarus, Nga và Ukraina vụ tai nạn có thể đã dẫn tới cái chết thêm của khoảng 200.000 người trong giai đoạn từ 1990 đến 2004."

Huyện
Thành phố

Ngôn ngữ khác

This page is based on a Wikipedia article written by authors (here).
Text is available under the CC BY-SA 3.0 license; additional terms may apply.
Images, videos and audio are available under their respective licenses.