Lều Hội Ngộ

Lều Hội Ngộ (tiếng Do Thái: משכן, mishkan, nghĩa là "cư ngụ" hoặc "nơi ở") được đề cập trong Torah (hoặc Cựu Ước) là tấm lều được dân tộc Israel dựng nên như một chốn linh thiêng tạm thời để Thiên Chúa hiện diện. Lều Hội Ngộ có kích thước 14x4x5m được làm bằng khung gỗ, phủ vải gai[1]. Trong hành trình Xuất Hành từ Ai Cập để đến đất Canaan, Lều Hội Ngộ đã được dựng lên ngay tại những trạm đóng trại nghỉ chân của dân tộc Israel. Kể từ sau khi Moses diện kiến Thiên Chúa (Yahweh) trên Núi Sinai để được ban Mười Điều Răn, Lều Hội Ngộ trở thành nơi cất giữ Hòm Bia Giao Ước Mười Điều Răn và trở thành nơi cực thánh của Do Thái giáo. Trong suốt quãng thời gian du mục (40 năm di cư trên sa mạc, từ Ai Cập tìm về Miền Đất Hứa), người Do Thái hàng ngày tập trung quanh Lều để hiến tế và cầu nguyện. Nhiều năm sau, khi người Do Thái đã định cư yên ổn ở Canaan, vua David cho xây một đền thờ tại Jerusalem (đền thờ Jerusalem) để cất giữ Hòm Bia Giao Ước và thờ phụng Thiên Chúa[1]. Lều Hội Ngộ từ đó không còn nữa. Về sau, hình thức hiện đại của Lều Hội Ngộ là các đền thờ Do Thái giáo.

Stiftshuette Modell Timnapark
Một mô hình phục dựng của Lều Hội Ngộ

Tham khảo

  1. ^ a ă Đặng Hoàng Xa - "Câu chuyện Do Thái - Lịch sử thăng trầm của một dân tộc"
Ngọn lửa bất diệt

Ngọn lửa vĩnh cửu (tiếng Anh: Eternal flame) là một ngọn lửa, đèn dầu cổ hoặc ngọn đuốc cháy liên tục trong một thời gian không xác định. Hầu hết các ngọn lửa vĩnh cửu được đốt cháy và chăm sóc có chủ ý, nhưng một số là hiện tượng tự nhiên gây ra bởi sự rò rỉ khí đốt thiên nhiên, cháy than bùn và cháy vỉa than, tất cả có thể được đốt cháy bởi sét, áp điện hoặc hoạt động của con người, một số trong đó đã bị đốt cháy trong hàng ngàn năm.

Ngọn lửa vĩnh cửu thường được con người tạo ra nhằm để tưởng nhớ một nhân vật có ảnh hưởng quan trọng trong lịch sử hoặc sự kiện có ý nghĩa quốc gia, đóng vai trò là biểu tượng của một bản chất lâu dài như một niềm tin tôn giáo, hoặc một lời nhắc nhở về cam kết cho một mục tiêu chung, như tình ngoại giao.

Shiloh (thành phố trong Kinh Thánh)

Shiloh (tiếng Hebrew: có thể thay đổi giữa שִׁלוֹ,שִׁילֹה,שִׁלֹה, và שִׁילוֹ) là một thành phố cổ đại ở vùng Samaria, được nhắc đến trong Kinh Thánh Hebrew. Nó đã được nhận diện một cách chắc chắn là vùng Khirbet Seilun trong thời gian hiện tại, một tell hay một cái gò mang tính chất khảo cổ học, được mệnh danh là Tel Shiloh trong tiếng Hebrew Hiện đại. Nó nằm về phía tây của thị trấn hiện đại Shilo ở Bờ Tây, phía nam của vùng cổ đại Lebonah và cách Beth El 16 kilômét (10 mi) về phía Bắc.Shiloh là trung tâm thờ phượng lớn của người Israel trước khi Ngôi đền đầu tiên được xây dựng ở Jerusalem.

Ý nghĩa của từ "Shiloh" không rõ ràng. Đôi khi, nó được dịch như một tiêu đề về Chúa cứu thế - Đấng Messiah mang nghĩa "Người mà nó thuộc về" (He Whose It Is) hoặc như "hoà giải" (Pacific), "người hoà giải" (Pacificator) hoặc "sự tĩnh lặng" (Tranquility) có đề cập đến bộ Pentateuch trong Torah của người Samaritan. Bất kể như nào, tên của thị trấn Shiloh có nguồn gốc từ שלה (shala) và có thể dịch là "Thị trấn tĩnh lặng" (Tranquility Town, hoặc "Nơi trú ẩn dịu dàng" (Fair Haven), "Vùng đất êm dịu" (Pleasantville).

Ngôn ngữ khác

This page is based on a Wikipedia article written by authors (here).
Text is available under the CC BY-SA 3.0 license; additional terms may apply.
Images, videos and audio are available under their respective licenses.